Gee Cafe
Cung cấp tài liệu và bài giảng tự học từ cơ bản đến nâng cao đa lĩnh vực. Cung cấp các kênh khoa học công nghệ. thông tin giải trí. Gian hàng thời trang, công nghệ chất lượng
25 thg 10, 2014
Nhật Kí Anne Frank: Phần 8 - Tháng 1 Năm 1943
Thứ Tư, 13 tháng 1 năm 1943
Kitty thân yêu
Sáng nay mọi việc lại khiến mình bực bội
Bạn của cậu
Anne
Nhật Kí Anne Frank: Phần 7 - Tháng 12 Năm 1942
Kitty thân yêu
Năm nay kì lễ Channuka và ngày lễ thánh Nocholas dến gần như một lúc - chỉ cách nhau một ngày. Bọn mình không làm gì ồn ào cho ngày lễ Chanuka: chỉ tặng nhau một món quà nhỏ sau đõ thắp nến. vì thiếu nến nên bọn c=mình chỉ thắp trong mười phút, nhưng vẫn ổn, chỉ cần vẫn hát được. Bác trai VAn Daan làm một cái chân nến bằng gỗ, vậy là đã quá đủ.
Hôm thứ Bảy, buổi tối ngày lễ thánh Nicholat vui hơn nhiều. Miep và Eli làm bọn mình tò mò vì suốt buổi tối chỉ thì thầm nói chuyện với ba. và vì thế dĩ nhiên bọn mình đoán có chuyện gì đó đang xảy ra.
Và đúng thế. Tám giờ tối bọn mình đổ dồn xuống cầu thang gỗ qua hành lang tối om đi vào căn phòng cũng tối mịt (điều này khiến mình giật mình và chỉ mong được ở trên gác an toàn thì hơn. và vì phòng này không có cửa sổ nên bọn mình bật một ngọn đèn. sau khi đèn đã bật ba bèn mở chiếc tủ bát lớn: - Ôi tuyệt quá - tất cả bọn mình kêu lên
Một chiếc giỏ lớn được trang hoàng bằng giấy có đề tên St. Nicholas đặt ở góc tủ, trên cùng là một chiếc mặt nạ Black Peter.
Bọn mình nhanh chóng mang chiếc giỏ lên gác. Tất cả mọi người ai cũng nhận được một món quà nhỏ, kèm theo là một bài thơ thích hợp với từng người. mình nhận được là một con búp bê với chiếc váy là một hộp đựng đồ lặt vặt. Ba được một quyển sách, vân vân. Dẫu sao đó cũng là một ý tưởng rất hay và vì bọn mình chưa từng kỉ niệm ngày lễ thánh Nicholas, nên đó là một cách khởi đầu rất dễ thương.
Bạn của cậu
Anne
24 thg 10, 2014
Nhật Kí Anne Frank: Phần 6 - Tháng 11 Năm 1942
Thứ Bảy, 7 tháng 10 năm 1942
Kitty thân yêu
Mẹ cáu khủng khiếp và có vẻ như lúc nào cũng trút nỗi bực nhọc cho mình. Tại sao ba và mẹ không bao giờ quở trách Margot mà cứ luôn đổ mọi thứ lên đầu mình? VÍ dụ như tối hôm qua: Margot đang đọc cuốn sách có nhiều trang vẽ rất đẹp, chị ấy đứng dậy và đi lên gác, úp quyển sách xuống để sau sẽ đọc tiếp, mình đang không làm gì nên cầm quyển sách lên và bắt đầu xem tranh. Margot quay xuống, thì nhìn thấy quyển sách "của chị ấy" trên tay mình, chị ấy nhíu mày đòi lại sách. Nhưng vì mình muốn xem thêm chút xíu nên chị ấy càng lúc càng cáu. Thế rồi mẹ xen vào:
- Đưa sách cho Margot, nó đang đọc.
Ba đi vào phòng. Thậm chí ba không biết chuyện gì nhưng nhìn vẻ mặt cáu kỉnh của Margot, ba nói ngay với mình:
- Ba muốn biết con định làm gì nếu như Margot định đọc sách của con?
Mình bèn thôi ngay, mình đặt cuốn sách xuống và rời khỏi phòng - chắc mọi người nghĩ là mình bực mình lắm. Nhưng mình không bực mình, cũng chẳng cáu, mà chỉ thấy khổ sở. Ba rất không đúng khi phân xử mà chẳng biết đầu cua tai nheo gì. Mình đã có thể đưa trả cuốn sách cho Margot nếu như ba mẹ không can thiệp vào. Đằng này ba mẹ đứng ngay về phía chị ấy, cứ như chị ấy là nạn nhân của một cuộc xâm phạm ghê gớm lắm.
Rõ ràng là mẹ bênh chị Margot, mẹ và chị Margot lúc nào mà chẳng bênh nhau. Mình đã quen với chuyện ấy đến nỗi hoàn toàn dửng dưng trước cả lời đay nghiến của mẹ lẫn tâm trạng của Margot.
Mình yêu họ nhưng chỉ vì họ là mẹ còn Margot là chị thôi. Với ba thì khác. Nếu ba cứ đưa Margot ra làm gương, ba tán thành với mọi điều chị ấy làm, khen ngợi và chăm sóc chị ấy thì còn một điều day dứt trong lòng mình, mình ngưỡng mộ ba. Ba là thần tượng của mình. Trên đời này mình không yêu ai bằng ba. Ba không hề nhận thấy ba đối với chị Margot khác hẳn với mình. Bây giờ Margot là một cô gái xinh đẹp, dịu dàng, duyên dáng nhất trên đời. Nhưng dẫu sao đi nữa mình vẫn luôn cảm thấy mình có quyền được tôn trọng chứ? Mình bao giờ cũng là đứa hậu đậu, chẳng làm được việc gì của gia đình cả. Bao giờ mình cũng phải gánh chịu gấp đôi những việc mình đã làm: trước tiên vì bị mắng, và sau đó vì cảm giác bị xúc phạm. Bây giờ mình bất mãn với kiểu thiên vị này. Mình cần ở ba một điều mà ba không thể cho mình.
Nhật Kí Anne Frank: Phần 5 - Tháng 10 Năm 1942
Thứ Sáu, 1 tháng 10 năm 1942
Kitty thân yêu
Hôm qua mình bị một cú sốc khủng khiếp. Tám giờ sáng đột nhiên chuông réo ầm lên. Dĩ nhiên mình nghĩ là có ai đó đến - cậu sẽ đoán được mình muốn nói đó là ai. Nhưng mình bình tĩnh lại chút ít khi mọi người đều nói chắc đó là một tên bụi đời nào đó hay cũng có thể là một ông bưu tá.
Ngày nối ngày trôi qua vô cùng bình yên ở đây. Lewin, một dược sĩ và là một nhà bào chế theo đơn người Do Thái làm việc cho chú Kraler trong bếp. Anh ta biết rõ toàn bộ ngôi nhà và vì thế bọn mình rất sợ có lúc nào đó anh ta nảy ra ý nghĩ ngó trộm vào nhà xí máy cũ. Bọn mình im lặng như bầy chuột nhắt. Ba tháng trước đây ai có thể đoán được cái con Anne nhanh như Thủy ngân có thể ngồi im phăng phắc hàng giờ, và ngoài ra còn gì có thể nữa.?
Ngày 29 là sinh nhật bác gái Van Daan. Mặc dù không thể ăn mừng linh đình nhưng bọn mình cũng cố tổ chức một bữa tiệc nho nhỏ để chúc mừng bác ấy, một bữa ăn ngon đặc biệt và bác nhận được vài món quà nhỏ, cả hoa nữa. Bác trai tặng hoa cẩm chướng đỏ, có vẻ là truyền thống trong gia đình. Dừng lại ở chủ đề bác gái Van Daan một chút nhé, mình phải nói rằng bác ấy cứ cố ve vãn ba làm mình luôn bực tức. Bác ấy vuốt mặt, vuốt tóc bà, xếch váy cao lên và nói những câu cứ tưởng là hóm hỉnh lắm, cố tìm cách hấp dẫn Pim. Nhưng ơn trời, Pim không hề thấy bác ấy hấp dẫn hay thú vị, vì thế ba đâu có tiếp quả bóng. Mẹ không hề cư xử như thế với bác trai Van Daan, mình đã nói vào mặt bác gái Van Daan điều đó.
Thỉnh thoảng Peter ra khỏi vỏ bạc và có thể trở nên thú vị. bọn mình có một điểm chung mà từ đó mọi người thấy vui nhộn: bọn mình đều thích mặc giả trang. Peter xuất hiện trong một cái áo dài rất chật của bác gái Van Daan còn mình thì diện bộ com lê của Peter. Anh ấy đội mũ phớt còn mình đội mũ lưỡi trai. Những người lớn cười ngất còn bọn mình thì khoái chí chẳng kém gì họ. Elli đã mua ở Bijencorf mấy chiếc áo mới cho mình và Margot. Vải đã mục, trong như những cái bị, vậy mà giá những 24 florin (tiền Hà Lan) và 7,5 Florin. Thật khác xa với hồi trước chiến tranh!
Một thứ rất đẹp nữa mình đang cất trong tay áo. Elli đã viết thư cho một trường đào tạo thư kí Pete, Margot và tôi một khóa học tốc kí. Cậu cứ chờ, sang năm chúng mình sẽ thành những chuyên gia giỏi. dẫu sao đi nữa, điều vô cùng quan trọng là phải biết viết bằng mật mã.
Bạn của cậu
Anne
Nhật Kí Anne Frank: Phần 4 - Tháng 9 Năm 1942
Thứ Tư, 2 tháng 9 năm 1942
Kitty thân mến
Hai bác Van Daan cãi nhau một trận dữ dội. Mình chưa bao giờ nhìn thấy một chuyện như thế. Ba mẹ mình không bao giờ hét lên với nhau như thế này. Nguyên do cuộc cãi nhau thật là vớ vẩn vậy mà làm mọi người phí vả hơi. Tuy nhiên mỗi người có một sở thích riêng của mình.
Đương nhiên chuyện đó khiến Petter rầu rĩ, anh chàng luôn phải ở tư thế sẵn sàng. chẳng ai quan tâm đến anh chàng, vì thế anh chàng rất hay tự ái và lười biếng. Hôm qua anh ta âu sầu kinh khủng chỉ vì phát hiện lưỡi mình màu xanh chứ khộng đỏ.
Nhật Kí Anne Frank: Phần 3 - Tháng 8 Năm 1942
Thứ Sáu, 14 tháng 8 năm 1942
Kitty thân mến
Cả tháng nay mình bỏ rơi cậu, nhưng thành thật mà nói thì ở đây có quá ít tin tức, khiến mình chẳng thấy có gì vui vẻ để hằng ngày có thể kể cho cậu. Gia đình Van Daan đến hôm 13 tháng 7, bọn mình cứ tưởng ngày 14 họ mới đến, nhưng từ ngày 13 đến ngày 16 tháng 7 bọn đức triệu tập nhiều người xung quanh khiến mọi người cảm thấy mỗi lúc một bất an hơn, vì thế gia đình bác Van Daan quyết định chọn cách an toàn nhất, thà sớm lên một ngày còn hơn muộn lại một ngày để rồi mọi việc trở nên quá muộn. 9h rưỡi sáng (gia đình mình vẫn còn đang ăn sáng) thì Petter đến. Petter là con trai bác Van Daan, anh ấy chưa đầy 16 sáu tuổi và là một thanh niên khá nhẹ nhàng. Bẽn lẽn và rụt rè lóng ngóng, chẳng hi vọng anh ta sẽ đánh bạn với mình. Petter đem theo con mèo (tên là Mouschi). Nửa giờ sau hai bác Van Daan đến, bọn mình vô cùng kinh ngạc thấy bác gái cắp dưới nách một cái bô. " Thiếu cái này thì tôi không thể nào cảm thấy đang ở nhà" - bác tuyên bố và việc đầu tiên của bác là tìm một chõ yên ôn cho cái bô dưới gầm đi văng. Bác trai Van Daan không mang bô theo mà cắp dưới nách một cái bàn uống trà gấp được.
Từ hôm họ đến, cả hai gia đình cùng ăn với nhau.









