24 thg 10, 2014

Nhật Kí Anne Frank: Phần 6 - Tháng 11 Năm 1942

Thứ Bảy, 7 tháng 10 năm 1942

Kitty thân yêu

Mẹ cáu khủng khiếp và có vẻ như lúc nào cũng trút nỗi bực nhọc cho mình. Tại sao ba và mẹ không bao giờ quở trách Margot mà cứ luôn đổ mọi thứ lên đầu mình? VÍ dụ như tối hôm qua: Margot đang đọc cuốn sách có nhiều trang vẽ rất đẹp, chị ấy đứng dậy và đi lên gác, úp quyển sách xuống để sau sẽ đọc tiếp, mình đang không làm gì nên cầm quyển sách lên và bắt đầu xem tranh. Margot quay xuống, thì nhìn thấy quyển sách "của chị ấy" trên tay mình, chị ấy nhíu mày đòi lại sách. Nhưng vì mình muốn xem thêm chút xíu nên chị ấy càng lúc càng cáu. Thế rồi mẹ xen vào:
- Đưa sách cho Margot, nó đang đọc.

Ba đi vào phòng. Thậm chí ba không biết chuyện gì nhưng nhìn vẻ mặt cáu kỉnh của Margot, ba nói ngay với mình:
- Ba muốn biết con định làm gì nếu như Margot định đọc sách của con?

Mình bèn thôi ngay, mình đặt cuốn sách xuống và rời khỏi phòng - chắc mọi người nghĩ là mình bực mình lắm. Nhưng mình không bực mình, cũng chẳng cáu, mà chỉ thấy khổ sở. Ba rất không đúng khi phân xử mà chẳng biết đầu cua tai nheo gì. Mình đã có thể đưa trả cuốn sách cho Margot nếu như ba mẹ không can thiệp vào. Đằng này ba mẹ đứng ngay về phía chị ấy, cứ như chị ấy là nạn nhân của một cuộc xâm phạm ghê gớm lắm.

Rõ ràng là mẹ bênh chị Margot, mẹ và chị Margot lúc nào mà chẳng bênh nhau. Mình đã quen với chuyện ấy đến nỗi hoàn toàn dửng dưng trước cả lời đay nghiến của mẹ lẫn tâm trạng của Margot.

Mình yêu họ nhưng chỉ vì họ là mẹ còn Margot là chị thôi. Với ba thì khác. Nếu ba cứ đưa Margot ra làm gương, ba tán thành với mọi điều chị ấy làm, khen ngợi và chăm sóc chị ấy thì còn một điều day dứt trong lòng mình, mình ngưỡng mộ ba. Ba là thần tượng của mình. Trên đời này mình không yêu ai bằng ba. Ba không hề nhận thấy ba đối với chị Margot khác hẳn với mình. Bây giờ Margot là một cô gái xinh đẹp, dịu dàng, duyên dáng nhất trên đời. Nhưng dẫu sao đi nữa mình vẫn luôn cảm thấy mình có quyền được tôn trọng chứ? Mình bao giờ cũng là đứa hậu đậu, chẳng làm được việc gì của gia đình cả. Bao giờ mình cũng phải gánh chịu gấp đôi những việc mình đã làm: trước tiên vì bị mắng, và sau đó vì cảm giác bị xúc phạm. Bây giờ mình bất mãn với kiểu thiên vị này. Mình cần ở ba một điều mà ba không thể cho mình.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

nhận xét của bạn đọc